Chà, nói thật chứ, cái vụ theo dõi tỷ số Chelsea này ban đầu tôi cũng không nghĩ là mình sẽ làm thành một cái “quy trình” gì đâu. Đơn giản là tôi mê cái đội bóng này từ hồi còn bé xíu, xem trận nào cũng hò hét, mà xong trận là y như rằng quên sạch tỉ số, chỉ nhớ thắng hay thua thôi.
Thế rồi, mấy anh em trong xóm, mỗi lần gặp nhau là lại bàn chuyện bóng bánh. Đôi khi có ông còn cá cược vui vẻ mấy chầu cà phê. Mà lúc nói đến trận nào đó của Chelsea năm trước hay mấy mùa trước, tôi cứ ú ớ, toàn phải “chắc là”, “hình như” thôi. Tức mình lắm chứ! Bảo sao mình fan cứng mà thông tin cứ mịt mờ thế này?
Khởi đầu lôm côm: Từ giấy vụn đến suy nghĩ nghiêm túc
Hồi đó, cách đây cũng phải mấy năm rồi, tôi bắt đầu nghĩ: “Thôi, không được! Mình phải tự tay ghi chép lại cho đàng hoàng.” Ban đầu á, đúng là lôm côm hết sức. Xem xong trận nào, tôi vớ ngay cái tờ giấy nháp, hay cái vỏ bao thuốc lá, ghi vội “Chelsea thắng Everton 2-0”. Chỉ thế thôi. Vài ba trận thì còn nhớ, chứ đến chục trận là y như rằng mấy tờ giấy đó bay đi đâu mất, hoặc tôi vứt xó rồi quên tiệt.
Có bữa, thằng cu em hỏi “Anh ơi, trận chung kết cúp FA năm ngoái Chelsea thắng mấy-mấy vậy anh?”. Tôi ngồi gãi đầu gãi tai, ờ ờ, ậm ừ mãi không nhớ. Về nhà, lục tung đồ đạc, tìm mỏi mắt mấy cái tờ giấy ghi chú mà có thấy đâu. Lúc đó mới thấy bực thật sự. Mình bỏ công xem, bỏ công ghi, mà cuối cùng chả đâu vào đâu.

Bước ngoặt: Chuyển nhà cho dữ liệu
Sau cái vụ đó, tôi mới quyết định làm nghiêm túc hơn. Tôi bắt đầu mày mò với cái Excel trên máy tính cũ của tôi. Cũng chẳng biết nhiều về Excel gì đâu, cứ mò mẫm làm đại. Tôi tạo một cái bảng đơn giản thôi:
- Một cột là ngày đá
- Một cột là đối thủ
- Một cột là giải đấu (Ngoại Hạng Anh, Cúp C1, FA Cup gì đó)
- Rồi một cột quan trọng nhất: Tỷ số (tôi sẽ ghi Chelsea trước, ví dụ: 2-0, 1-3)
Tôi nhớ cái cảm giác khi lần đầu tiên tôi điền đầy đủ thông tin của một trận đấu vào cái bảng Excel đó. Trời ơi, nó gọn gàng, sạch sẽ, dễ nhìn gì đâu! Cứ mỗi lần Chelsea đá xong, tôi lại bật máy tính lên, mở cái file đó ra, cập nhật thông tin. Cảm giác như mình đang xây dựng một cái thư viện riêng cho đội bóng của mình vậy.
Nâng cấp thêm chút, để nó “pro” hơn
Dần dần, tôi thấy cái bảng tỷ số kia nó vẫn thiếu thiếu. Chỉ biết thắng thua, tỷ số thôi thì chưa đủ “đô” với tôi. Tôi muốn biết sâu hơn chút nữa. Thế là tôi lại bổ sung thêm mấy cột:
- Số bàn Chelsea ghi
- Số bàn thủng lưới
- Cầu thủ ghi bàn (cái này thì hơi lười, nhưng nếu trận nào đặc biệt tôi vẫn ghi)
- Và cả kết quả chuỗi (thắng, hòa, thua)
Để có được mấy cái thông tin này thì tôi cũng phải cày cuốc phết đấy. Đâu phải cứ xem là nhớ hết cầu thủ ghi bàn được. Thường thì tôi sẽ xem lại tin tức trên mấy trang thể thao lớn của Việt Nam, rồi đôi khi đối chiếu với mấy trang nước ngoài nữa để cho chắc ăn. Có trận thông tin hơi loạn, bên này nói khác, bên kia nói khác, tôi phải đợi thêm lúc nữa hoặc tìm nguồn tin uy tín để chốt hạ.
Có lần, tôi cá với mấy ông bạn ở quán cà phê là “Trận Chelsea gặp Arsenal hồi đầu mùa, thằng Kante nó đâu có ghi bàn!”. Mấy ông kia cãi nảy lửa bảo có, tôi không nói gì, về nhà bật ngay cái file Excel của tôi lên, tra. Y như rằng, Kante trận đó không ghi bàn thật! Hôm sau ra quán, tôi vỗ vai mấy ông bạn, chỉ thẳng mặt “Đấy, đã bảo rồi, cãi làm gì!”. Cảm giác lúc đó nó sướng gì đâu!
Kết quả cuối cùng: Cái “kho báu” của riêng tôi
Giờ đây, cái file Excel của tôi đã dày cộp dữ liệu. Tôi không chỉ có tỷ số, mà còn có cả một bức tranh tổng thể về phong độ của Chelsea qua từng mùa, từng giải đấu. Mấy ông bạn giờ cũng hay hỏi tôi mấy cái thông tin “lịch sử” đó. Tôi không còn phải ú ớ nữa, mà có thể tự tin mở file ra và đọc vanh vách.
Nó không chỉ là những con số khô khan, mà nó là cả một quá trình tôi theo dõi, tôi đồng hành cùng đội bóng mình yêu thích. Mỗi lần mở ra, tôi lại nhớ lại cảm xúc của từng trận đấu, từng chiến thắng, từng thất bại. Cứ thế mà tôi làm, bền bỉ thôi. Chả có gì phức tạp cả, chỉ là muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc đó, theo cái cách của riêng mình.
